Không có gì lạ khi những người giàu có hàng đầu thế giới rời khỏi Nhật Bản, một xã hội với một trăm triệu người mà thiếu đi một tầng lớp như vậy. Nếu bạn nghiên cứu các công ty niêm yết trên sàn chứng khoán Tokyo, bạn sẽ ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng nhiều công ty chỉ có giá trị thị trường tương đương hai hoặc ba trăm triệu nhân dân tệ, nói cách khác, các công ty nhỏ niêm yết ở Nhật Bản có thể không có một người bạn nào trong nhóm bạn giàu có ngẫu nhiên. Nếu muốn đi máy bay thì càng khó hơn, không giống như việc đi trực thăng ở New York/São Paulo, ngay cả những tập đoàn tài phiệt hàng đầu của Nhật Bản cũng hiếm khi di chuyển bằng máy bay riêng ở Tokyo, có nhiều lý do, từ chính sách phòng cháy/chưa có không phận đến văn hóa tôn trọng sự khiêm tốn. Thực ra, nếu bạn đến Bắc Mỹ và nhìn những biệt thự trị giá 20 triệu (ở miền Trung Tây có lẽ 5 triệu là đủ), bạn sẽ hiểu mọi thứ, loại nhà đó nếu ở Trung Quốc, câu hỏi đầu tiên sẽ là "xâm phạm", nhưng ở Bắc Mỹ thì lại rất bình thường đối với người giàu. Về điểm này, văn hóa Đông Á có sự tương đồng.
Những biệt thự ở Bắc Mỹ không chỉ là nhà, theo quan niệm của người Trung Quốc, chúng gần như có thể được coi là một khu nghỉ dưỡng, phải lái xe khoảng 2 phút trên con đường riêng mới đến được tòa nhà chính, gara có thể đủ chỗ cho 20 chiếc xe, khu vực dịch vụ gia đình được trang bị theo tiêu chuẩn thương mại, có thể có lối đi riêng, có thể còn có đất tính theo mẫu và hồ riêng, phòng trị liệu lạnh, tất cả đều là những điều mà văn hóa nhỏ bé và kín đáo của người Minion không thể tưởng tượng nổi.
122