Một con bướm đêm tiến lại gần ngọn nến và tự hủy diệt. Điều này đã được biết đến từ trước khi có ai đó ghi lại. Vào năm 1565, một người đã đặt tên cho nó: nỗi đau của tình yêu cao quý. Con bướm đêm không tiến lại vì ngu ngốc. Nó tiến lại vì ngọn lửa là điều đẹp nhất mà nó từng thấy.